• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Trong cuộc đấu Trung – Mỹ, ai thắng?

Trung Quốc đang trỗi dậy đe dọa bá quyền Mỹ thì Mỹ kìm hãm Trung Quốc là logic của cạnh tranh toàn cầu trong thế giới đơn

Trước mắt, đây là một cuộc chiến thương mại, nhưng theo quy luật đấu tranh giải quyết các mâu thuẫn của các đế quốc với nhau (khi chưa có vũ khí hạt nhân), thì chiến tranh nóng là cuộc chiến cuối cùng…Thế chiến 1, thế chiến 2 đã chứng minh quy luật đó.

Tuy nhiên, do các cường quốc hiện nay khác với các cường quốc đế quốc trước kia là các bên đều có vũ khí hạt nhân, cho nên, chiến tranh nóng là khó xảy ra, bởi kẻ nào chiến thắng thì chiến thắng đó cũng là “chiến thắng Pyrrhic”, có nghĩa là kẻ chiến thắng sẽ trả một cái giá cực đắt không thể chịu đựng nổi.

Do vậy, cuộc chiến Trung – Mỹ sẽ không dừng lại ở cuộc chiến thương mại mà nó sẽ di cư sang các lĩnh vực khác như cuộc chiến công nghệ (cả 2 đã xảy ra), chiến tranh tiền tệ, chiến tranh mạng, chiến tranh trong không gian…Đó là một cuộc chiến toàn diện và nếu chẳng may ai trong các bên tham gia thất bại trong các cuộc chiến này thì coi như bại trận.

Tại sao Mỹ ra tay với Trung Quốc

Như đã nói nhiều lần, Trung Quốc cải cách mở cửa và trỗi dậy đến như hôm nay là nhờ Mỹ, Nhật Bản và Phương Tây. Trung Quốc học được cách quản lý của Mỹ, nhận đầu tư của Mỹ, công nghệ Mỹ, thị trường Mỹ…để cất cánh. Ngoài ra Trung Quốc cũng buộc phải mua rất lớn trái phiếu Mỹ (Chẳng sung sướng gì khi chủ nợ của Mỹ hơn nghìn tỷ USD).

Do vậy khẳng định 100% là nền kinh tế Trung Quốc phụ thuộc rất nhiều vào Mỹ…rất khó để thoát ra, hay nói cách khác Mỹ đã “bắt cóc” nền kinh tế Trung Quốc như Thiếu tướng GS Chu Thành Hồ (Cháu của Cố Nguyên soái Chu Đức – Trung Quốc) đánh giá.

Quả thật, một nền kinh tế bị “bắt cóc” là từ dùng ám chỉ không thể có từ nghĩa nào hay hơn. Khi bị bắt cóc, kẻ bị bắt cóc bằng cách này cách kia có ý đồ thoát ra thì không được phép và lập tức kẻ bắt cóc ra tay xác lập lại vị thế.

Với Mỹ, vấn đề mô hình kinh tế tự do toàn cầu hóa, hội nhập, cạnh tranh…chỉ tồn tại theo quan điểm của Mỹ. Nếu các quốc gia có thị trường mới nổi, có sức nặng trong nền kinh tế không ngừng tăng trưởng, có quan điểm riêng về quá trình toàn cầu hóa và hội nhập…mà không tương quan với các mô hình do Mỹ- bá chủ Thế giới, đặt ra là nhận được ngôn ngữ chiến tranh: cấm vận, trừng phạt...

Cụ thể, mặc dù hợp tác kinh tế với Trung Quốc nhưng về mặt quân sự Mỹ vẫn cấm vận Trung Quốc, chúng tỏ Mỹ vẫn luôn canh chừng Trung Quốc và khi Trung Quốc đã đang có hiện tượng thoát ra, phát triển độc lập, cạnh tranh với Mỹ, thách thức địa vị thống trị của Mỹ thì Mỹ ra tay trừng phạt, kìm hãm…

Cuộc chiến của Mỹ với Trung Quốc không phải là cuộc chiến về ý thức hệ mà là cuộc chiến của kẻ bá chủ với kẻ nô lệ muốn và đã trỗi dậy thách thức, đe dọa quyền bá chủ. Cuộc chiến đó sẽ xảy ra với bất kỳ kẻ nào dù là Nhật Bản hay cả EU trong đó Trung Quốc được xác định là kẻ đầu tiên, nguy hiểm nhất với Mỹ.

Ưu thế của Mỹ - Trung Quốc trong cuộc chiến toàn diện…

Trước hết là ưu thế của Mỹ:

1, Do Mỹ đã “bắt cóc” nền kinh tế Trung Quốc nên trong chuỗi liên kết kinh tế hóa toàn cầu, Mỹ nắm rất nhiều “tử huyệt” của Trung Quốc.

2, Mỹ có nhiều đồng minh mà vì lợi ích quốc gia vốn là chư hầu thường xuyên, lâu dài của Mỹ, họ sẵn sàng hỗ trợ, nghe lệnh Mỹ khoét sâu vào tử huyệt Trung Quốc.

3, Hệ thống tiền tệ tài chính thế giới đang trong tay Mỹ, đang phục vụ cho nước Mỹ mà cho đến thời điểm hiện tại mới chỉ có hiện tượng “giảm sút” như đánh giá của Tổng thống Nga tại Diễn đàn Kinh tế St. Petersburg 2019 nhưng vẫn thừa sức gây áp lực mạnh, hiệu quả đến bất cứ quốc gia nào.

4, Sức mạnh tổng hợp của Mỹ là rất lớn, Mỹ nắm chắc các khâu then chốt của kỹ thuật công nghệ thế giới, có thị trường lớn ổn định, nên có đủ tiềm lực, sự hậu thuẫn để đối đầu với Trung Quốc

Tiếp theo là ưu thế của Trung Quốc:

1, Trung Quốc có một thị trường nội địa khổng lồ. Đó là lý do vì sao Chủ tịch Tập Cận Bình tuyên bố sẽ có một cuộc “chiến tranh thương mại nhân dân” với ý nghĩa đó.

2, Trung Quốc có một nền công nghiệp không có quốc gia nào trên thế giới có được là Trung Quốc thứ gì cũng chế tạo được từ cái kim cho đến tàu sân bay cho đến thiết bị hàng không vũ trụ. Rõ ràng khi đã như vậy thì không chỉ không có Mỹ mà ngay cả không có thế giới này cũng chẳng sao với người Trung Quốc.

Cuộc chiến công nghệ cao do Mỹ khởi xướng chống lại Trung Quốc hôm nay sẽ buộc Trung Quốc phải đi theo con đường tự chủ trong lĩnh vực công nghệ cao. Ngành công nghiệp tin học của Trung Quốc sẽ có thể tự chủ, tự kiểm soát được chính mình trong tương lai gần…

3, Mỹ đã đẩy Trung Quốc và Nga liên minh với nhau. Đây là một cơn ác mộng của người Mỹ.

Điểm yếu nhất, tử huyệt hiểm yếu nhất của Trung quốc là sự phụ thuộc vào năng lượng (dầu lửa, khí đốt) vào bên ngoài. Nhưng khi có Nga thì Trung Quốc yên tâm dù mất nguồn cung từ Iran, Venezuela...

Khi sức mạnh, tiềm lực của Trung Quốc và Nga kết hợp với nhau thì nhưng ưu thế của Mỹ nêu trên là con số không. Khi đó Mỹ không thể đối phó được một con Hổ (Nga) mọc thêm cánh (Trung Quốc). Mọi cấm vận, trừng phạt của Mỹ nhằm vào Nga và Trung Quốc là vô nghĩa.

4, Vị thế Trung Quốc trong chuỗi công nghiệp thế giới cũng không phải dạng vừa. Mỹ và đồng minh Mỹ cũng phụ thuộc rất lớn vào hàng hóa Trung Quốc mà nếu khi Trung Quốc “cởi găng tay” thì Mỹ và đồng minh cũng điêu đứng. Trung Quốc trả giá đắt để có những thứ đó như sản xuất đất hiếm… không phải là để cho Mỹ-Phương Tây hưởng lợi an toàn.

So sánh ưu thế: Rõ ràng là khi ưu thế bên này là bất lợi thế của bên kia. Có thể Trung Quốc sẽ bị Mỹ đánh cho xây xẩm nhưng Mỹ sẽ rất khó thắng toàn diện. Cuộc chiến sẽ đi đến thỏa thuận có lợi cho Mỹ mà Trung Quốc có thể chấp nhận được.

Ai được hưởng lợi?

Khi một phóng viên nhà báo nước ngoài hỏi Tổng thống Nga Putin rằng, Nga sẽ làm gì trong cuộc chiến thương mại Trung – Mỹ đã xảy ra, thì Putin đáp, như câu ngạn ngữ của Trung Quốc, Nga sẽ là một con khỉ ngồi trên cây theo dõi 2 con hổ đấu nhau.

“Tọa sơn quan hổ đấu” tức ngồi trên núi coi 2 hổ đánh nhau, Putin chỉ vận dụng sách lược này, vì ngồi trên núi thì vẫn bị hổ vồ vì hổ vẫn chạy được lên núi, nhưng, như con khỉ ngồi trên cây thì dù hổ đấu nhau ở dưới chân cũng an toàn, xem gần thích thú hơn…

Việt Nam chúng ta, thôi, làm con Mèo cũng được, leo phốc lên ngồi trên bụi tre đằng ngà coi hổ đấu nhau cũng được.

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới