• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Chiến lược phát triển hòa bình của Trung Quốc

Một nửa sự thật.
Tôi đã sống ở châu Âu hơn nửa thế kỷ và thời gian ở nước ngoài gấp gần 5 lần thời gian ở quê hương. Ở ngoài tuổi “cổ lai hi” không còn quá bận tâm đến chính sự ở Hà Nội, nhưng vẫn đau đáu về sự thịnh suy, hưng vong, vinh nhục của đất nước, dân tộc. “Dòng máu dân tộc” vẫn lặng lẽ chảy mãi trong tôi và trong đa số người Việt xa xứ.

 

Trung Quốc được gì, mất gì qua những hoạt động gây hấn ở biển Đông vừa qua

Trong thập kỷ qua, Trung Quốc đã tăng cường mạnh mẽ sức mạnh quân sự. Hải quân Trung Quốc đã đưa vào sử dụng một số lượng lớn tàu ngầm hiện đại, tàu khu trục lớn, tàu khu trục nhỏ, tàu đổ bộ và tàu tuần tra, làm tăng lên đáng kể sức mạnh của Trung Quốc ở Biển Đông. Bản phúc trình của Bộ Ngoại giao Mỹ về sức mạnh quân sự của Trung Quốc mới đây đã xác nhận rằng Trung Quốc đã xây dựng một căn cứ hải quân mới ở đảo Hải Nam, có thể nhằm phục vụ cho đội tàu ngầm được trang bị hỏa tiễn đạn đạo, mở đường cho Hải quân Trung Quốc án ngữ và khống chế các tuyến hàng hải quốc tế chủ chốt tại khu vực biển này. Nhờ cải thiện khả năng kiểm soát và tiếp nhiên liệu trên không cho không lực, hải quân Trung Quốc hiện nay có thể mở rộng các hoạt động trên không ở vùng Biển Đông.

PHÂN TÍCH QUAN ĐIỂM CỦA TRUNG QUỐC VỀ HIỆP ƯỚC SAN FRANCISCO NĂM 1951 VÀ HIỆP ƯỚC HOÀ BÌNH TRUNG - NHẬT NĂM 1952

Để củng cố luận cứ khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo Paracel và Spratly (Hoàng Sa và Trường Sa), người Trung Quốc thường lấy Hiệp ước San Francisco năm 1951 và Hiệp ước hoà bình Trung - Nhật năm 1952 như là chứng cứ pháp lý khẳng định rằng:

Khu vực bãi tư chính dưới ánh sáng của luật pháp quốc tế về biển

Trong cuốn sách “Quần đảo Nam Sa. Chính trị dầu mỏ - Luật pháp quốc tế” do Nhà xuất bản Hướng dẫn kinh tế Hồng Kông phát hành,[1] tác giả Phan Thạch Anh cố gắng chứng minh rằng khu vực gọi là Vạn An Bắc 21 (trên thực tế là khu vực Tư Chính hoàn toàn nằm trên thềm lục địa của Việt Nam) là thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Kết luận trên của tác giả được dựa trên ba luận điểm, đó là :

Một “kỳ tích” của Bộ Ngoại giao Trung Quốc

Để “nói lấy được” rằng Biển Đông thuộc về chủ quyền của Trung Quốc từ lâu đời, nhà cầm quyền các thế hệ của nước CHND Trung Hoa đã tung ra nhiều luận điệu hoang đường về lịch sử, rằng từ đời Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh, người Trung Quốc đã “có mặt” …, nhưng thực chất chỉ là  “có trên giấy” hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ lâu đời rồi.

Sinh sự - sự sinh

Những người đọc sách cổ kim Trung Hoa không khỏi thán phục sự giàu có về trí tuệ của kho tàng văn hóa Trung Hoa. Tôi vẫn thường nghĩ, muốn hiểu và đối sách với thời cuộc hiện nay, kho tàng đó có thể cung cấp vô vàn kiến thức cho giới hoạch định chính sách không chỉ Trung Quốc mà bất kỳ nước nào.

Nhà bác học Phan Huy Chú viết về chủ quyền Hoàng Sa

Quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ của Việt Nam. Điều này từ xa xưa đã có nhiều cuốn sách sử của ta ghi lại, khẳng định chủ quyền của nước ta đối với quần đảo này.

Bộ sách đầu tiên của Việt Nam viết về Hoàng Sa bằng chữ Hán là “Toàn tập Thiên Nam tứ chí lộ đồ thư” do tác giả Đỗ Bá soạn từ năm 1630 đến năm 1653. Trong 4 cuốn sách của tổng tập đều có bản đồ địa lý phủ Tư Nghĩa và phủ Thăng Hoa (thuộc tỉnh Quảng Ngãi và tỉnh Quảng Nam hiện nay). Hoàng Sa khi ấy có tên gọi là “bãi cát vàng” dài khoảng 400 dặm, rộng 20 dặm, “đứng dựng ở giữa biển”.

Switch mode views: