Theo pháp luật quốc tế hiện đại, cụ thể là Công ước Luật Biển năm 1982 của Liên hợp quốc, toàn bộ đại dương trên thế giới được chia thành 2 bộ phận. Bộ phận thứ nhất là các vùng biển thuộc chủ quyền và quyền chủ quyền của các nước ven biển (phần cột nước chia thành nội thuỷ, lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế. Còn phần dưới cột nước gọi là thềm lục địa). Bộ phận thứ 2 là các vùng biển quốc tế và đáy biển quốc tế. Điểm chung của bộ phận thứ 2 này là không thuộc bất cứ nước nào. Nhưng lại có chỗ khác nhau ở chỗ: vùng biển quốc tế thì tự do khai thác, còn đáy biển quốc tế thì không được tự do khai thác.
Vùng biển quốc tế (hay còn gọi là biển cả) theo luật biển quốc tế trước đây thì vùng biển quốc tế rất rộng, tức là toàn bộ các khu vực biển nằm ngoài lãnh hải 3 hải lý của các nước ven biển. Với sự ra đời của vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý thuộc quyền chủ quyền của các nước ven biển, phạm vi vùng biển quốc tế bị thu hẹp đáng kể. Theo Công ước Luật Biển năm 1982, vùng biển quốc tế là vùng biển nằm ngoài vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của các nước ven biển.



Ngày 18-6-2012, một số báo trong nước có đăng bài báo của tác giả Nguyễn Thanh Chương nói về các cơ chế quốc tế để giải quyết các tranh chấp biển, đảo hiện nay ở trên thế giới. Bài báo cung cấp thông tin khá đầy đủ về Tòa án quốc tế La Hay (ICJ), Tòa án quốc tế về Luật Biển (ITLOS), Trọng tài chung theo Phụ lục VI và Trọng tài đặc biệt theo Phụ lục VII của Công ước Luật Biển năm 1982. Ban Biên tập mạng BienDong.net hân hạnh giới thiệu với đọc giả bài báo nói trên. 












(VNĐ)