Wednesday, May 25, 2022
Trang chủGóc nhìn mớiCuộc khủng hoảng thế giới do TQ và Nga mang lại

Cuộc khủng hoảng thế giới do TQ và Nga mang lại

Trước những bất ổn chính trị do Trung Quốc và Nga gây ra trên thế giới, ông Gordon G. Chang thành viên cấp cao tại Viện Gatestone đã có bài phân tích trên trang The Epoch Times. DKN xin gửi tới quý độc giả bản chuyển ngữ của bài viết.

Vào ngày 1/5, trên truyền hình Nga, một người thường được gọi là “cơ quan ngôn luận của Putin” đã thúc giục Tổng thống Nga phóng ngư lôi hạt nhân Poseidon với “đầu đạn (đương lượng) lên tới 100 megaton”.

Ông Dmitry Kiselyov cho biết vụ nổ của nó sẽ tạo ra một cơn sóng thần cao 1.640ft có thể “nhấn chìm nước Anh xuống đáy sâu của đại dương”. Sóng thủy triều có thể cao tới giữa đỉnh núi Scafell Pike cao nhất nước Anh.

Ông Kiselyov lưu ý: “Trận sóng thần này cũng là vật mang liều lượng phóng xạ cực cao”. “Nếu tràn qua Vương quốc Anh, nó sẽ làm biến mất bất cứ thứ gì còn sót lại thành sa mạc phóng xạ, không còn gì có thể sử dụng được. Bạn thích tương lai này không?”

Ông nói với Thủ tướng Boris Johnson: “Chỉ một vụ phóng thôi, Boris, và không còn nước Anh nữa”.

Lời đe dọa được đưa ra vào ngày 28/4 bởi ông Aleksey Zhuravlyov, người đứng đầu Đảng Rodina thân Điện Kremlin của Nga. Trong chương trình “60 Minutes” của Kênh truyền hình Nga, ông đã thúc giục ông Putin tiến hành một cuộc tấn công hạt nhân vào Anh bằng tên lửa Sarmat lớn nhất và nặng nhất thế giới.

Chương trình lưu ý rằng một tên lửa phóng từ khu vực Kaliningrad của Nga sẽ mất 106 giây để đến Berlin, 200 giây để đến Paris và 202 giây để quét sạch London.

NATO gọi Sarmat là “Satan II”.

Bản thân ông Putin cũng đã đứng vào hàng ngũ này. Ngay trước khi đưa quân qua biên giới Ukraine, ông đã cảnh báo: “Hậu quả là điều bạn chưa từng gặp phải trong lịch sử của mình”. Vào ngày 27/2, ông đã đặt các lực lượng hạt nhân trong tình trạng báo động cao. Vào ngày 1/3, nhà lãnh đạo Nga đã thực sự xuất kích tàu ngầm tên lửa đạn đạo và bệ phóng tên lửa di động trên đất liền trong một cuộc tập trận. Vào ngày 4/5, Bộ Quốc phòng Nga đã thông báo về “vụ phóng điện tử” tên lửa đạn đạo di động Kaliningrad có khả năng mang hạt nhân.

Nga có một học thuyết hạt nhân được gọi là “leo thang để hạ bệ”, hay chính xác hơn là “leo thang để giành chiến thắng”. Học thuyết này coi mối đe dọa hoặc sử dụng vũ khí hạt nhân sớm trong một cuộc xung đột thông thường.

Trung Quốc đã đưa ra một tuyên bố chung với Nga vào ngày 4/2 về quan hệ đối tác Trung-Nga “không có giới hạn”. ĐCSTQ đã định kỳ đưa ra những lời đe dọa vô cớ trong thế kỷ này nhằm phá hủy các thành phố ở các quốc gia đã xúc phạm nó theo một cách nào đó.

Ví dụ, vào tháng 7 năm ngoái, ĐCS Trung Quốc đe dọa sẽ hủy diệt Nhật Bản bằng bom hạt nhân vì nước này ủng hộ Đài Loan. Vào tháng 9, Trung Quốc đã đưa ra lời đe dọa tương tự đối với Úc khi nước này tham gia hiệp ước AUKUS với Mỹ và Anh, một thỏa thuận nhằm duy trì sự ổn định trong khu vực. Vào tháng 3, Bộ Quốc phòng Trung Quốc tuyên bố rằng các quốc gia giúp Đài Loan tự vệ sẽ phải đối mặt với “hậu quả tồi tệ nhất”. Mối đe dọa dường như đang nhắm mục tiêu cụ thể đến Úc.

Trong tháng này, Triều Tiên cho biết họ có thể phóng vũ khí hạt nhân chống lại các nước khác bên cạnh việc trả đũa bằng vũ khí hạt nhân.

Nga, Trung Quốc và Triều Tiên đồng loạt đe dọa tung ra vũ khí hủy diệt khủng khiếp nhất thế giới, đây không thể là một dấu hiệu tốt.

Tại sao các chế độ nguy hiểm nhất trên trái đất lại đưa ra những mối đe dọa như vậy?

Đầu tiên, ông Putin đã cho thế giới thấy rằng những lời cảnh báo này thực chất là đáng sợ. Như ông Peter Huessy, đồng nghiệp cấp cao tại Viện Hudson đã nói với tác giả bài viết vào tháng 3, “leo thang chiến tranh để giành chiến thắng” tiền đề rằng mối đe dọa hạt nhân sẽ “buộc kẻ thù phải từ bỏ và không chiến đấu”. Với các nền dân chủ phương Tây phần lớn chỉ hậu thuẫn và dường như không tham gia cuộc chiến ở Ukraine, Bắc Kinh và Bình Nhưỡng đang hy vọng thành công tương tự.

Thứ hai, ông Putin và ông Tập Cận Bình có thể đưa ra những lời đe dọa như vậy bởi vì họ không tôn trọng một quốc gia mà họ coi là kẻ thù.

“Việc rút quân thất bại khỏi Afghanistan, và do dự hỗ trợ Ukraine một cách hiệu quả, (mặc dù) chúng tôi đã cam kết (cung cấp an ninh) vào năm 1994 (khi Ukraine, với tư cách là quốc gia vũ trang hạt nhân lớn thứ ba, đồng ý phi hạt nhân hóa), đặc biệt các hành động trong năm qua đã làm gia tăng các mối đe dọa đối với Hoa Kỳ và các đồng minh từ những kẻ thù được trang bị vũ khí hạt nhân”, ông Huessy, chủ tịch của GeoStrategic Analysis, nói với Viện Gatestone hồi đầu tháng.

Ông Richard Fisher thuộc Trung tâm Chiến lược và Đánh giá Quốc tế có trụ sở tại Virginia đã nói với tác giả ngay sau khi Nga xâm lược Ukraine: “Giống như Vladimir Putin, ĐCSTQ đã mất đi nỗi sợ hãi trước sức mạnh của Mỹ”. “Mối đe dọa hạt nhân của ĐCSTQ cho thấy sự kiêu ngạo của ĐCSTQ khi đối mặt với sự yếu kém của Mỹ, cho thấy nguy cơ Hoa Kỳ thiếu một biện pháp răn đe hạt nhân trong khu vực và cho thấy sự kém cỏi trong vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ”.

Thứ ba, các cuộc khủng hoảng trong các chế độ độc tài có thể khiến các nhà độc tài dễ dàng đưa ra những lời đe dọa như vậy. Nhiều người cho rằng thời điểm nguy hiểm nhất kể từ Thế chiến thứ hai là Cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba vào tháng 10/1962. Có lẽ nguy hiểm hơn nữa là cuộc đối đầu giữa lực lượng xe tăng Mỹ và Liên Xô tại Trạm kiểm soát Charlie ở Berlin vào tháng 10 năm 1961. Tuy nhiên, cả ông Kennedy và ông Khrushchev vào thời điểm đó đều biết rằng giữa hai nước không được có trao đổi hạt nhân. Câu hỏi đặt ra ngày nay là liệu ông Putin và ông Tập Cận Bình có biết điều này hay không. Có thể họ không biết.

Những lời đe dọa này có thể gợi ý rằng các nhà lãnh đạo của các chế độ này có chung tâm lý sống “những ngày cuối cùng trong hầm trú ẩn”. Nga và Trung Quốc, mặc dù theo những cách khác nhau, đều được cai trị bởi các chế độ đang gặp khó khăn, có nghĩa là các nhà lãnh đạo của họ chắc chắn có ngưỡng rủi ro thấp.

Cho dù lý do của những lời đe dọa này là gì, cả ông Putin và ông Tập đã nói với mọi người những gì họ dự định làm. Thật không may, các nhà lãnh đạo phương Tây kiên quyết không tin họ.

Trước lời đe dọa của Nga, Tổng thống Biden ngày 28/2 tuyên bố người dân Mỹ không nên lo lắng về chiến tranh hạt nhân. Thực tế thì hoàn toàn ngược lại, và chúng ta có mọi lý do để lo lắng.

Theo cách nghĩ của phương Tây, các tổng thống và thủ tướng hầu như luôn phớt lờ mối đe dọa hạt nhân và cố gắng không nâng cao nó. Thật không may, lập trường này chỉ mang lại cho những người tạo ra mối đe dọa sự tự tin để thực hiện nhiều mối đe dọa hơn. Cộng đồng quốc tế đối đầu với Nga, Trung Quốc và Triều Tiên càng muộn thì cuộc đối đầu càng nguy hiểm.

Vì vậy, thế giới dường như đang tiến nhanh đến thời điểm tồi tệ nhất trong lịch sử.

“Không có người chiến thắng trong một cuộc chiến tranh hạt nhân, và nó không bao giờ được tiến hành”, ông Biden nói vào tháng 6 năm ngoái. Có lẽ vậy. Ông Putin, người đã chia sẻ những lời này với Tổng thống Mỹ, có lẽ nghĩ rằng ông có thể bắt đầu một cuộc chiến tranh hạt nhân, hoặc thậm chí giành chiến thắng.

RELATED ARTICLES

Tin mới

Bình luận