Sunday, November 27, 2022
Trang chủSự thật Trung Hoa“Bánh vẽ” cho người TQ 

“Bánh vẽ” cho người TQ 

Những năm gần đây, khẩu hiệu mà Đảng Cộng sản Trung Quốc thường nhắc đến là “thịnh vượng chung”, thực chất là sự tiếp nối khẩu hiệu “bình đẳng người giàu và người nghèo” trong những năm đầu cách mạng của ĐCSTQ. “Sự thịnh vượng chung” của người dân Trung Quốc đã đạt được đến đâu? Và người dân Trung Quốc có thể đạt đến ‘thịnh vượng chung’ không?

Đáp lại tuyên bố “thịnh vượng chung” của chính quyền, giáo sư kinh tế Trung Quốc cảnh báo về tình trạng “nghèo đói chung”.

Những năm gần đây, khẩu hiệu mà Đảng Cộng sản Trung Quốc thường nhắc đến là “thịnh vượng chung”, thực chất là sự tiếp nối khẩu hiệu “bình đẳng người giàu và người nghèo” trong những năm đầu cách mạng của ĐCSTQ. Kỷ niệm 100 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc và Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Trung Quốc sắp được tổ chức. “Sự thịnh vượng chung” của người dân Trung Quốc đã đạt được đến đâu?

Ngày 30/08/2022, cuộc họp Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương CPC nhấn mạnh khi quyết định tổ chức Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào ngày 16/10: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Trung Quốc “sẽ giương cao ngọn cờ vĩ đại. của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” và “ thực hiện đầy đủ Chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc của ông Tập Cận Bình cho một kỷ nguyên mới”.

Về những lợi thế của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc, Xin Xiangyang, một nhà nghiên cứu tại Viện Chủ nghĩa Mác thuộc Học viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, kết luận vào năm 2013 rằng một lợi thế duy nhất là nó có thể hiện thực hóa sự thịnh vượng chung của đông đảo quần chúng nhân dân trên cơ sở của sự công bằng. Tuy nhiên, thực tế ở Trung Quốc ngày nay là khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn, và sự thịnh vượng chung dường như đang dần trôi đi.

Sự thịnh vượng ngày càng tăng cho nhóm ‘tinh hoa’

Giáo sư Tạ Điền, ​​giáo sư chủ nhiệm tại Trường Kinh doanh Aiken thuộc Đại học Nam Carolina, cho biết: “Mức độ bất bình đẳng giàu nghèo hiện nay là bao nhiêu? Có một hệ số Gini được sử dụng để mô tả sự phân phối của cải, và có là hệ số Gini trên thế giới. Đặc biệt là 0,9 và 1 là kết quả cực đoan, tức là sự giàu có không cân bằng và nếu nó bằng 0 thì sự giàu có là cân bằng. ĐCSTQ vẫn công bố hệ số Gini cách đây hơn chục năm, nhưng hiện tại chỉ số này đã tăng chóng mặt. Giờ ĐCSTQ cũng không dám công bố con số thực tế của chỉ số này”.

Lần cuối cùng Trung Quốc chính thức công bố hệ số Gini là vào năm 2000, khi hệ số Gini là 0,412. Sau đó, vào năm 2013, hệ số Gini của mười năm trước được công bố và chúng đều nằm trong khoảng 0,473 đến 0,491. Vào tháng 12/2012, báo cáo thống kê của Đại học Kinh tế Tài chính Tây Nam Trung Quốc ước tính rằng hệ số Gini của Trung Quốc đạt 0,61.

Theo thông lệ quốc tế, thu nhập dưới 0,2 được coi là thu nhập bình quân tuyệt đối, 0,2-0,3 được coi là thu nhập tương đối trung bình; 0,3-0,4 được coi là thu nhập tương đối hợp lý; 0,4-0,5 được coi là chênh lệch thu nhập lớn và khi hệ số Gini đạt 0,5 trở lên, nó có nghĩa là chênh lệch thu nhập.

Hiện tại, hệ số Gini thu nhập của Trung Quốc đang ở mức trung bình cao trên thế giới và hệ số Gini giàu có thuộc hàng kém nhất thế giới. Theo bài báo “Báo cáo phân phối thu nhập của Trung Quốc năm 2021: Hiện trạng và so sánh quốc tế” của Ren Zeping, cựu kinh tế gia trưởng của Soochow Securities, hệ số Gini thu nhập của Trung Quốc nằm trong khoảng 0,46-0,47 trong những năm gần đây. Hệ số Gini về sự giàu có của Trung Quốc cao tới 0,704.

Dữ liệu này về cơ bản giống với dữ liệu của Đại học Bắc Kinh. Theo “Báo cáo về sự phát triển của sinh kế người dân Trung Quốc năm 2014” do Trung tâm Khảo sát Khoa học Xã hội Trung Quốc thuộc Đại học Bắc Kinh công bố, hệ số Gini của tài sản ròng của các hộ gia đình Trung Quốc đạt 0,73 vào năm 2012. Báo cáo tin rằng hơn 30% của cải xã hội của Trung Quốc hiện đang được chiếm bởi 1% số hộ gia đình hàng đầu, trong khi 25% số hộ gia đình dưới cùng chỉ sở hữu 10% của cải xã hội.

Về thu nhập, ngày 28/5/2020, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường nhấn mạnh thu nhập bình quân hàng tháng của 600 triệu dân Trung Quốc chỉ vào khoảng 1.000 nhân dân tệ.

Theo thống kê mới nhất do CICC Trung Quốc công bố, 220 triệu người ở Trung Quốc có thu nhập bình quân đầu người hàng tháng dưới 500 nhân dân tệ; ở mức thu nhập cao nhất, có 700.000 người có thu nhập bình quân đầu người hàng tháng hơn 20.000 nhân dân tệ. Những người có thu nhập bình quân hàng tháng dưới 5.000 nhân dân tệ chiếm 95% dân số cả nước. Trong khi đó, vào tháng 8 năm 2022, mức lương tối thiểu theo giờ của người Trung Quốc là 6 nhân dân tệ / giờ, giảm 40% so với tháng 6.

Giáo sư Tạ ĐIền nói: “Chỉ cần bạn nhìn vào khoảng cách giàu nghèo quá lớn trong xã hội Trung Quốc, bạn sẽ biết rằng khái niệm bình đẳng giàu có chưa bao giờ tồn tại và càng không thể thực hiện được”.

‘Đặc sắc Trung Quốc’ chính xác là gì?
ĐCSTQ tuyên bố rằng “thịnh vượng chung” là một lợi thế lớn của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc. Nói đến chủ nghĩa xã hội, về cơ bản trên thế giới có hai loại: chủ nghĩa xã hội kiểu Xô Viết của chuyên chính vô sản (còn gọi là chủ nghĩa xã hội kiểu Lenin) và chủ nghĩa xã hội dân chủ của các nước châu Âu. Đặc điểm chung là họ chủ trương kiểm soát xã hội sâu rộng đối với tư liệu sản xuất, phân phối của cải và cân bằng xã hội. Trong nền kinh tế xã hội chủ nghĩa kiểu Xô Viết, tư liệu sản xuất thuộc sở hữu công và thực hiện nền kinh tế kế hoạch.

Về mặt chính trị, chủ nghĩa xã hội dân chủ ảnh hưởng đến các xu hướng chính trị và kinh tế của đất nước thông qua quản trị theo hiến pháp và thực hiện hệ thống đa đảng; trong khi chủ nghĩa xã hội kiểu Xô Viết sử dụng bạo lực để nắm chính quyền và thực hiện chế độ độc tài độc đảng.

ĐCSTQ tuyên bố rằng “Cách mạng Tháng Mười đã mang lại cho chúng ta chủ nghĩa Mác-Lênin, cho thấy rằng nó đã kế thừa chủ nghĩa xã hội kiểu Xô Viết. Tuy nhiên, ĐCSTQ đã sửa đổi chủ nghĩa Mác-Lênin nhiều lần dựa trên hoàn cảnh riêng của mình, cái gọi là “điều kiện quốc gia”, bao gồm việc sửa đổi các cuộc bạo động ở các thành phố trung tâm trong thời kỳ bạo động cách mạng để “bao vây các thành phố từ nông thôn” và sau đó là những lời chỉ trích về đường lối của Đảng Cộng sản Liên Xô. ĐCSTQ đã tổng kết lần sửa đổi này như một khái niệm do ông Mao Trạch Đông đưa ra vào năm 1938: “Kết hợp chân lý phổ quát của chủ nghĩa Mác-Lênin với thực tiễn cụ thể của cách mạng Trung Quốc”. “Chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” ngày nay là sự mở rộng của khái niệm này.

Thuật ngữ “đặc sắc Trung Quốc” bắt đầu vào cuối cuộc Cách mạng Văn hóa. Vào thời điểm đó, nền kinh tế Trung Quốc đang chết dần chết mòn nên bắt đầu cải cách và mở cửa. Tuy nhiên, vẫn cần duy trì tính hợp pháp của sự cai trị của ĐCSTQ, vì vậy ông Đặng Tiểu Bình đã tái thiết chủ nghĩa xã hội tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 12 của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào tháng 09/1982 và đề xuất khái niệm “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc”, chủ yếu đề cập đến sự ra đời của “kinh tế thị trường” và kinh tế tư nhân; đồng thời đưa ra “bốn nguyên tắc cơ bản” nhằm duy trì địa vị tối cao của ĐCSTQ.

Với “đặc sắc Trung Quốc” này, tất cả những tuyên bố mới và cách làm mới không phù hợp với những tuyên bố và cách làm trước đây đều có thể được gọi là “đặc sắc Trung Quốc” và trở thành một tiêu chuẩn mới.

Ông Zeng Ruisheng, Giám đốc Viện Nghiên cứu Trung Quốc tại Trường Nghiên cứu Phương Đông và Châu Phi, Đại học London, cho biết: “Ông ấy [ông Đặng] chủ yếu loại bỏ chủ nghĩa dân túy Trung Quốc và khoác lên mình tấm áo xã hội chủ nghĩa, vì vậy nội hàm xã hội chủ nghĩa của ông ấy không nhiều lắm, nhưng nội hàm của chủ nghĩa Lê-nin là rất nhiều. Bởi vì cách lý giải của Trung Quốc về chủ nghĩa xã hội chủ yếu dựa trên điều kiện quốc gia của Trung Quốc, vì vậy chủ nghĩa xã hội này về cơ bản là những gì bạn nói, nó là cái gì còn tùy thuộc vào bạn và nó không còn là chủ nghĩa xã hội nữa”.

Giáo sư Tạ Điền của Đại học Nam Carolina cũng có quan điểm tương tự. Ông nói: “Cái gọi là đặc sắc Trung Quốc là một thuật ngữ do ĐCSTQ tạo ra, nghĩa là bất kỳ nơi nào khác với chủ nghĩa xã hội hiện thực và những đặc điểm phổ biến trên thế giới đều có thể bị gắn mác ‘đặc sắc Trung Quốc’, nói cách khác, đó là Làm bất cứ điều gì bạn muốn”.

Giáo sư Tạ Điền cho rằng bản thân ĐCSTQ có lẽ không tin lắm vào chủ nghĩa cộng sản, nên mặc dù vẫn gọi mình là chủ nghĩa xã hội nhưng nó không thực sự là chủ nghĩa xã hội, cũng không thực sự mưu cầu phúc lợi cho toàn xã hội và người dân toàn xã hội.

Giáo sư Tạ Điền nói: “Ở Trung Quốc, nó thực sự đang bảo vệ lợi ích của tầng lớp đặc quyền của ĐCSTQ và trở thành một chế độ độc tài biến dạng. Ví dụ, phúc lợi xã hội xã hội chủ nghĩa đơn giản nhất, trợ cấp hưu trí của Trung Quốc, trợ cấp y tế. Hàng trăm triệu, 500 triệu của Trung Quốc, 600 triệu, 600 triệu, 700 triệu nông dân Trung Quốc không được hưởng nó, vì vậy nó thậm chí không có hình thái cơ bản của chủ nghĩa xã hội và không có an sinh xã hội cơ bản”.

Giáo sư Tạ Điền nói: “Các ngành công nghiệp sinh lợi cao nhất và mang lại nhiều lợi nhuận nhất trong nền kinh tế đều do ĐCSTQ độc quyền. Ngân hàng, viễn thông, giao thông vận tải và năng lượng đều do họ kiểm soát. Những người thực sự giàu có là thế hệ đỏ của ĐCSTQ. Thế hệ thứ hai, thế hệ thứ hai giàu có và thế hệ thứ ba màu đỏ là những người quyền lực và giàu có nhờ quyền lực”.

Sự tích tụ sơ khai tài sản của ĐCSTQ đầy rẫy bạo lực. Cựu Chủ tịch Nhân quyền Trung Quốc Liu Qing nói (ACT8): “ĐCSTQ đã lấy đi tất cả ruộng đất của địa chủ và nói rằng nó được phân phối cho nông dân. Tất cả đã được quốc hữu hóa”.

Nhưng sự giàu có được tích lũy theo cách nguyên thủy không mang lại sự thịnh vượng chung cho những người Trung Quốc bình thường, mà là sự nghèo đói chung. Ngày nay, thời đại mới và những câu nói mới đã không mang lại sự thịnh vượng chung cho người Trung Quốc bình thường, và có sự chênh lệch và phân cực rất lớn giữa người giàu và người nghèo.

Cựu Chủ tịch Nhân quyền Trung Quốc Liu Qing nói: “Nội dung ẩn ý của thịnh vượng chung là gì? Nội dung ẩn ý là chính phủ và các cơ quan hành chính phải sử dụng quyền lực để cân bằng sự thịnh vượng này. Trong những hoàn cảnh nhất định, phát triển kinh tế tuân theo quy luật thị trường. Vì vậy -được gọi là luật chống thị trường. Sự thịnh vượng chung thực sự là một đòn giáng mạnh và gây thiệt hại cho sự phát triển kinh tế … Đồng thời với việc chúng ta kêu gọi sự thịnh vượng chung, những gì chúng ta thấy là hướng tới sự nghèo đói chung”.

Ông Zeng Ruisheng, Giám đốc Viện Nghiên cứu Trung Quốc tại SOAS, Đại học London, cho biết: “Tôi nghĩ mâu thuẫn lớn nhất của nó là chủ nghĩa xã hội về cơ bản là chủ nghĩa mang tính phổ biến trên toàn thế giới, không phải thứ dành riêng cho bất kỳ quốc gia nào. Ông Tập Cận Bình gọi chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc là chủ nghĩa xã hội với Trung Quốc làm chủ đạo và Trung Quốc làm nòng cốt, về cơ bản có nghĩa là tất cả những thứ truyền thống của Trung Quốc, không phải những thứ xã hội chủ nghĩa”.

Ngày nay ở Trung Quốc, ĐCSTQ không nghèo, việc liên kết đảng viên với những người vô sản là rất khó, và đảng viên nghèo hơn người bình thường rất hiếm. Nhìn vào giới tinh hoa đứng đầu và những người làm chủ của cải, dù không phải là đảng viên nhưng họ phải có quan hệ mật thiết với đảng viên và cán bộ. Trung Quốc hiện có nhiều tài sản tư nhân hơn bao giờ hết, nhưng vẫn khẳng định nước này là “xã hội chủ nghĩa”; Đảng Cộng sản Trung Quốc và các đảng viên có nhiều tài sản hơn bất kỳ đảng nào khác ở Trung Quốc, nhưng vẫn khẳng định rằng họ đại diện cho giai cấp vô sản.

Từ khi ĐCSTQ thành lập hơn 100 năm trước cho đến ngày nay, khẩu hiệu “thịnh vượng chung” luôn là món súp . Có lẽ một đoạn văn của nhà văn Liên Xô từng đoạt giải Nobel Solzhenitsyn mô tả về Liên Xô cũng có thể được sử dụng ở đây: “Chúng tôi biết họ đang nói dối, họ biết họ đang nói dối, và họ biết chúng ta biết họ đang nói dối, chúng tôi cũng biết họ biết chúng tôi biết họ nói dối, nhưng họ vẫn nói dối”.

T.P

RELATED ARTICLES

Tin mới

Bình luận

2Hby4zfKBTZzJQlW66mW5inu0ve on biendong